Tử dạ tình triền

Tử dạ tình triền

Tác giả: Dục Hiểu

Thể loại: hiện đại, cao H, sinh tử,sản nhũ, huynh đệ niên thượng, có ngược, 1×1, HE

Tình trạng bản gốc: Hoàn

-oOo-

Văn án (theo Wonkyu)

Hồ ly tinh, muốn nam nhân như vậy, vậy để ca ca đến thỏa mãn em đi.

Spoil

Tô Dạ ánh mắt đột nhiên mở to,“Ca ca…. Ca muốn ta… Cùng nàng.. Cùng một chỗ ?”

Lục Tử Hiên gật gật đầu. Rõ ràng chấm dứt, tâm tình lại ngoài ý muốn trầm trọng.

“Ca ca ca rõ ràng biết ta thích ngươi, sao vậy có thể, như thế nhẫn tâm.”

Nghe được Tô Dạ lại thông báo, Lục Tử Hiên thân thể giật mình, biểu tình nhưng không có bất cứ biến hóa.

“Em nếu thật sự thích nam nhân, cũng có thể cùng Tần Hạo cùng một chỗ.”

Tô Dạ nhìn ca ca như thế dễ dàng nói ra nói như vậy, hắn biết, chính mình tái tiếp tục dây dưa cũng chỉ là một chuyện cười . Ca ca cuối cùng, cùng là chơi chán mình, cần vứt bỏ  ? Đã sớm dự đoán được sẽ có một ngày này, lại không nghĩ rằng nhanh như vậy. Rõ ràng một tuần trước, còn dẫn theo mình đi ăn lẩu, còn tại ca ca ký túc xá cùng hắn triền miên, rõ ràng lần trước hoan ái ca ca còn phá lệ âu yếm quá chính mình, hắn nghĩ đến điểm ấy ấm áp, ít nhất có thể kéo dài lâu một chút… Kết quả hiện tại liền nhất đao lưỡng đoạn ….

Người dịch: Wonkyu [Hoàn]

Advertisements

Nhất lệ khuynh thành

Nhất lệ khuynh thành

Tác giả: Nguyệt Chi Lan

Thể loại: Đam mỹ, linh dị thần quái, huynh đệ, bi kịch

Tình trạng bản gốc: Hoàn

-oOo-

Văn án (theo Độc Ảnh)

Khuynh Thành chỉ là một cái bóng, khi câu chuyện ở thượng quyển vừa bắt đầu thì y đã chết rồi, Thiên Đế Thần Hi vì y rời đi mà tính tình đại biến, Ma Quân Vĩnh Dạ lại bởi vì không thể tha thứ cho bản thân mà tự phong ấn mình trong hàn băng.

Nghĩa đệ của Ma Quân, người đứng đầu hoàng tuyền – Phi Thiên vẫn yêu Vĩnh Dạ, bởi Vĩnh Dạ tự phong ấn bản thân trong hàn băng mà một đêm đầu bạc, sau đó, xuất phát từ hận ý, y lệnh cho người huyết tẩy huyễn cảnh thiên Khuynh Thành từng thống trị…

Ba trăm năm sau, Tử Mạch, người trẻ tuổi nhất trong Ma giới tứ ám ngự tiền bước chân lên phàm thế, mà y lại là phụng mệnh lệnh của Phi Thiên bệ hạ đi tìm hồn phách đã thất lạc của Khuynh Thành điện hạ, thế nhưng không ai biết, trong lòng y thầm ngưỡng mộ vị được truyền tụng là mỹ lệ nhất tam giới mà lúc nhỏ từng kinh hồng thoáng nhìn kia chừng nào.

Câu chuyện cứ tiếp diễn như vậy, lấy đế quốc Long làm trung tâm, Đông có hải đảo, Nam có Miêu Cương, Bắc có băng nguyên, Tây có đại mạc, các phương đều triển khai câu chuyện trên đại lục.

Địa ngục thất quân chủ cùng tứ phương thiên quân các nhân vật lần lượt lên trường, hết thảy chân tướng đều chỉ về một cuộc tình yểu mệnh kinh thiên động địa từ thời thượng cổ, mà đó, thậm chí là chú định thần ma đều vô lực thừa nhận…

Người dịch: Độc Ảnh [Hoàn]

Ngã đích bạch si ca ca

Ngã đích bạch si ca ca

Tên Việt : Ca ca ngu ngốc của ta
Tác giả :
Lainearth
Thể loại : hiện đại đô thị, huynh đệ, ngốc thụ, có ngược, SM, toys, HE
Độ dài: 40 chương ( Hoàn)

-oOo-

Văn án (theo Dạ Nhi)

Ca ca của ta, năm nay hắn 21 tuổi, thân cao 180, ta có thể thấy một khuôn mặt như người hy Lạp cổ từ hắn, một đầu đen như Lưu Hải xẹt qua cái trán cao như phát ra ánh sáng, một sắc thái hỗn loạn cấm dục, đôi mắt đen thâm thúy kia làm ta mỗi lần nhìn vào đều tưởng mình như ở một vực sâu thăm thẳm, không có lối thoát. Mà thân thể lại thon dài, lộ ra sắc da màu tiểu mạch khỏe mạnh, chỉ cần đi ngoài là bao nhiêu phụ nữ lại nhìn hắn bằng ánh mắt như đói khát đã lâu, nay lại gặp được một món ăn mĩ vị, còn nam nhân thì chỉ có thể nhìn hắn bằng một ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị

Ngươi cũng đừng tưởng rằng hắn vì thế mà kiêu ngạo, tính tình xấu, ngược lại, hắn là một người cực kỳ ôn nhu, chưa từng cùng ai xảy ra tranh chấp, cũng rất lắng nghe lời mọi người nói.

Chẳng lẽ thế giời này thật có người hoàn mỹ như vậy sao? Vậy là các nữ nhân phải vì hắn mà có thể đầu rơi máu chảy???

Ta không khỏi hướng lên trời cười to ba tiếng —— dù sao lão thiên gia thật là bất công~~! !

Đúng vậy, hắn cái gì cũng tốt, nhưng lại là một kẻ ngu dốt.

Ta hận hắn!!!

Người dịch: Dạ Nhi [Hoàn]

Kim thiền thoát xác

Kim thiền thoát xác

Tác giả: Phong Lộng,Triệt Dạ Lưu Hương, Giả Nghiễn, Ám Dạ Lưu Quang, Hiểu Xuân, Lam Lâm, Peta, Cổ Mộc, Ngọ Dạ Thâm Lam, Đối Kính Hủy Dung, Seeter

Thể loại: Đam mỹ/ Round Robin/ Hiện đại văn, ngược văn, có H/ Nhất thụ đa công/ Cường – cường/ HE

Tình trạng bản gốc: Hoàn

-oOo-

Văn án (theo Leonemean)

Cổ Thiếu Hoa, một thiếu niên xinh đẹp luôn phải gồng mình chịu sự cường bạo của 5 người bạn đồng học.

Vào đêm Thiếu Hoa bị buộc quay lại Địa ngục trần gian mặc cho những kẻ súc sinh kia chà đạp, hắn đã gặp một thiếu niên kì lạ và bí ẩn tên Phi Hàn. Cậu thiếu niên tựa Thiên sứ đó đã cứu vớt Thiếu Hoa từ Địa ngục tối tăm, cho hắn nếm trải cảm giác trả thù sung sướng.

Nhưng khoái lạc qua đi, hắn nhận ra thực sự hắn chỉ là di dời từ Địa ngục thể xác để bước vào Địa ngục linh hồn, càng đau đớn khổ sở hơn mà thôi…

Phi Hàn thoắt ẩn thoắt hiện, chỉ khiến Thiếu Hoa thêm hoang mang và thương nhớ. Chotới khi hắn gặp Phương Cần Lực – vị luật sư đến từ Trần thị, gia tộc của hai trong số 5 kẻ cường bạo hắn. Dây dưa không dứt của hắn cùng Trần gia đã tạo cơ hội cho con người mất đi ánh sáng tương lai kia biết được thế nào là Tình Yêu chân chính, làm người chân chính…

Nhưng rồi Phi Hàn trở về. Hạnh phúc chênh vênh của Thiếu Hoa, đau đớn thay, lại vỡ nát trong tay Phi Hàn. Cậu ta đã ra tay sát hại Phương Cần Lực, chấm dứt những ngày tháng tươi sáng duy nhất.

Yêu và Hận.

Tù ngục và Giải thoát.

Rốt cuộc, tất cả họ sẽ đi về đâu?

Người dịch: Leonemean [Hoàn]

Kiếm Ảnh Trọng Lâu

Kiếm Ảnh Trọng Lâu

(剑影重楼)

Tác giả: Mẫn Chúng Sinh [ 悯众生]

Thể loại: Đam mỹ, cổ trang, phụ tử, xuyên qua , giang hồ, huyền huyễn, nhất thụ nhất công, công sủng thụ, ấm áp, chút ngược, HE.
Tình trạng: Hoàn
Độ dài: 51 chương
-oOo-

Nội dung (lấy từ VNS-)

Hắn bỗng nhiên tỉnh dậy tại thế giới này. Nam tử trước mắt tuấn mỹ vô song, bạch y tuyệt trần, kiếm khí lưu chuyển giữa hồi chém giết sinh linh. Người như vậy, lại lạnh như băng cao ngạo giống như trăng lạnh nơi chân trời.

Đáng tiếc thời gian gặp nhau quá ngắn, thoáng qua ly biệt. Chỉ có  cảm tình phức tạp lắng đọng tại chỗ sâu trong trí nhớ.

Cúi đầu và ngẩng đầu hưng vong, một kiếm trở về hư không, ngàn năm mộng trở lại. Kiếm ảnh múa trọng lâu. Nhiều năm sau, một lần nữa leo lên tòa lâu, đập vào mắt cảnh vẫn vẹn nguyên, thân ảnh người nọ múa kiếm như còn lưu lại tại nơi trầm hương cổ mộc phủ đầy bụi trong trí nhớ. Hoa tơ hoa vũ hoa mãn lâu. Phân không rõ vũ chính là hoa hay là ngươi.

Người dịch: [Su] [Hoàn]

Kiêm Gia

Kiêm Gia

Tác giả: Cư Nhược Cư Nhược

Thể loại: cổ trang, cung đình, bá đạo hoàng đế cường công,quật cường thái giám thụ, có ngược.

Tình trạng bản gốc: Hoàn

-oOo-

Văn án (theo Thiên Nguyệt)

Kiêm gia thương thương, bạch lộ vi sương.

Sở vị y nhân, tại thủy nhất phương.

Tố hồi tòng chi, đạo trở thả trường;

Tố du tòng chi, uyển tại thủy trung ương.(*)

Tóm tắt:

Một hoàng đế, một thái giám, một tình yêu, sự chở mong!???

Mười năm chờ đợi, mười năm hi vọng, mười năm đau khổ, mười năm hành hạ nhau tự thể xác đến tận tâm hồn…

“Ta sẽ không trở về nơi này nữa, vì thế lần này hãy đi cùng ta,chúng ta cùng đến những nơi ngươi thích.”

“Lần trước ngươi không chịu đi cùng ta, ngươi nói từ lâu ngươi đã chấp nhận số mệnh, nhưng ta biết, ngươi căn bản chưa từng chấp nhận số mệnh!”

“Ngươi đang đợi, “

“Thế nhưng, hắn sẽ không hiểu.”

“Trẫm biết, ngươi vẫn luôn oán hận, ngươi oán trẫm năm đó cưỡng bức ngươi rồi lại quăng ngươi qua một bên không màng đến, ngươi oán trẫm bắt ngươi quỳ một đêm trước Noãn Tình cung nhìn trẫm cùng kẻ khác hoan hảo, ngươi oán trẫm không cứu cung nữ kia, để nàng ta bị trượng đánh chết dưới đình, ngươi oán trẫm khư khư cố chấp nạp Tề phi, kể cả chuyện của Tư Đồ nữ nhân ngươi cũng oán trẫm, có đúng hay không!”

“Ngươi nếu đã biết, vì sao còn hỏi ta làm gì?”

“Ngươi…”

“Ngươi nếu đã hận ta đến vậy, vì sao không đi cùng hắn?”

“Ngươi sợ trẫm giận chó đánh mèo đệ đệ của ngươi hoặc là những người khác sao?”

“Liệu Tương, ngươi nói cho ta biết, vì sao?”

….

“Nguyên lai ngươi hận ta đến vậy sao?”

“Lần trước ta hỏi ngươi, ngươi vì sao không nói. Ngươi không dám nói sao?”

“Ngươi chưa bao giờ nói cho ta biết ngươi đang suy nghĩ cái gì, ngươi nguyện ý nói với đệ đệ ngươi, hoặc nói với tiểu thái giám bên cạnh ngươi, thậm chí nguyện ý nói với Thí Huyên…”

“Cũng không muốn nói với ta, là bởi vì ngươi hận ta sao?”

Nhoáng cái đã là tháng tám, bên cạnh bờ sông nơi nước nông, từng bông, từng bông lau bay tán loạn theo gió, trắng như tuyết.

“Ngươi đang nhìn gì vậy?”

“Cỏ lau.”

“Ta nghĩ ngươi đang nhìn thủy lục thảo.”

“Nó giống tên ngươi.

“Hắn nói liệu thảo(**) sống dựa vào nước, vì vậy mới cải danh, gọi ta là Liệu Tương.”

Kiêm gia ……kiêm gia……Liệu Tương…..liệu tương(***)………lộ vi……..lộ vi…….

Đâu mới thật là bến bờ của ngươi!???

Nhận xát cá nhân: đọc bộ này do cuồng bộ thái gian của Lê Hoa Yên Vũ, đã từng đọc được một vài bộ khác nữa như nam sủng… nhưng có thể nói đây là bộ để lại cho ta ấn tượng sâu đậm nhất.

Cả hai nhân vật chính, kẻ thì cố chấp, kẻ thì bá đạo ích kỉ, chung quy chỉ nghĩ cho mình mà không hề để ý đến cảm xúc của người kia, chính vì vậy mới tạo ra mười năm bi kịch, truyện không quá đề cặp về quá khứ, mà chỉ hướng về tương lai, nhưng dường như khi càng hướng về tương lai, thì các nhân vật chính càng rơi vào bế tắc, cũng có đôi khi nếm trãi những phút giây ấm áp hạnh phúc, nhưng nó lại không kéo dài lâu, để nhường chỗ cho những âm mưu, toan tính chốn cung đình, những nhân vật phụ xuất hiện chỉ để đẩy bi kịch đến cao trào, để rồi nhận một cái kết thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng đến khiến người ta rơi nước mắt, cuối cùng bông cỏ lau ấy cũng có thể tìm được bến bờ hạnh phúc cho mình.

Chú giải:

(*)Đây là sáu câu đầu được trích trong bài kinh thi  Kiêm gia

蒹葭

—–蒹葭苍苍
—–白露爲霜,
—–所謂伊人
—–在水一方
—–溯洄從之
—–道阻且長
—–溯游從之
—–宛在水中央
—–蒹葭凄凄
—–白露未晞
—–所谓伊人
—–在水之湄
—–溯洄從之
—–道阻且跻
—–道阻且跻
—–溯游從之
—–宛在水中坻
—–蒹葭采采
—–白露未已
—–所谓伊人
—–在水之涘
—–溯洄從之
—–道阻且右
—–溯游從之
—–宛在水中沚

—–KHIÊM GIA
—–Khiêm gia sương sương,
—–Bạch lộ vi sương.
—–Sở vị y nhân,
—–Tại thuỷ nhất phương.
—–Tố hồi tòng chi,
—–Đạo trở thả trường;
—–Tố du tòng chi, –
—-Uyển tại thuỷ trung ương.
—–Khiêm gia thê thê,
—–Bạch lộ vị hi. –
—-Sở vị y nhân,
—–Tại thuỷ chi mi.
—–Tố hồi tòng chi,
—–Đạo trở thả tê;
—–Tố du tòng chi,
—–Uyển tại thuỷ trung trì.
—–Khiêm gia thái thái,
—–Bạch lộ vị dĩ.
—–Sở vị y nhân,
—–Tại thuỷ chi hĩ
—–Tố hồi tòng chi.
—–Đạo trở thả hữu;
—–Tố du tòng chi,
—–Uyển tại thuỷ trung chỉ.

—–Kiêm gia 
—–Khiêm gia xanh xanh, 
—–L(Giọt nước) trắng thành sương. 
—–Kìa người ấy ở, 
—–Bên nước một phương, 
—–Ngược dòng theo đi,
—–Ngán nỗi đường trường; 
—–Xuôi dòng theo đi, 
—–In như ở trung ương(ý nói những vật gần như trước mắt mà lại xa tận chân trời)
—–Khiêm gia lô nhô, 
—–Lộ trắng chưa khô, 
—–Kìa người ấy ở, 
—–Cỏ nước gần bờ. 
—–Ngược dòng theo đi, 
—–Ngán nỗi đường vô; 
—–Xuôi dòng theo đi, 
—–In như tại trong gò. 
—–Khiêm gia tha thướt, 
—–Lộ trằng còn ướt, 
—–Kìa người ấy ở 
—–Bên cạnh bến nước,

—–Ngược dòng theo đi, 
—–Ngán nỗi lạc đường; 
—–Xuôi dòng theo đi, 
—–Bãi trong nước rõ ràng. 
——————- (Vô danh dịch)

(**)Liệu thảo: cỏ lau

(***) Từ Liệu Tương đầu tiên là tên người, từ thứ hai là tên của cỏ lau

Người dịch: Viên Như [Hoàn]

Khuynh Thế – Thiên Hạ Duy Song

Khuynh Thế – Thiên Hạ Duy Song

Tác giả: Tự Thủy Kiêu Dương

Thể loại: cường cường, yêu nghiệt vs phúc hắc, huyền huyễn, giang hồ, cổ phong nhã vận, có phản công [nhưng chưa thành =))], có ngược, HE

Tình trạng bản gốc: Hoàn (205 chương)

-oOo-

Giới thiệu (theo Lâm Phong)

Dưới bóng đào hoa phong

Có một thân ảnh hồng sắc

Hồng sam, hồng phát, hồng đồng

Đỏ rực như liệt hỏa.

.

Cung chủ Ngạo Thần Cung danh dương võ lâm

Dung nhan khuynh thành tuyệt thế, tà mị mà mê hoặc nhân tâm

Vô tâm vô tình, tàn nhẫn thị huyết, băng lãnh nhập cốt

.

Thế nhân chỉ trích hắn, phỉ nhổ hắn

Bảo hắn là thứ tà ma yêu mị, thí phụ, sát huynh đệ, diệt tẫn những kẻ ngoan cố trên con đường nhất thống võ lâm.

Thế nhưng có người biết?

Đằng sau vinh quang ấy thấm đẫm bao nhiêu huyết hồng, bao nhiêu đau đớn dằn vặt cùng gian khổ tuyệt vọng…

Không ai hiểu

Chẳng ai hay

Nhiều năm về trước

Thiếu niên mang trên lưng niềm căm hận cường liệt, nỗi bi ai không người thấu hiểu… cùng một mảnh kí ức bị lãng quên…

“Hắn nói, ngươi sẽ hối hận, ngươi nhất định sẽ hối hận

Hắn nói, một ngày nào đó, ta sẽ cho các ngươi những kẻ đả thương ta trả giá thật nhiều

Hắn nói, từ nay về sau tâm ta đã chết…”

 

Hắn tên… Hách Liên Cô Tuyết

.

.

,

“Đa tình công tử”

“Thánh thủ độc tiên”

Đó là những danh hiệu thế nhân chỉ dùng cho một người

Nam Cung Lộng Nguyệt… giáo chủ Nhật Nguyệt Giáo
.

Sát khí độc lãnh, hương sen nhàn nhạt

Tuấn nhan tà mị mà tao nhã

Tử sắc phượng nhãn tà tứ đa tình

Bạch y, tử phát, phong tư cao ngạo tôn quý, thân hình mờ ảo tựa tiên ảnh

Chấn hồn đoạt phách!

.

Nam Cung Lộng Nguyệt

Lộng Nguyệt..

Nguyệt.

.

Mười năm chờ đợi mòn mỏi một bóng hình

Đau hắn, sủng hắn, thương hắn… tất cả vì hắn

Hắn không biết

Hắn không hiểu

…Bởi vì… hắn đã quên

.

“Ta Nam Cung Lộng Nguyệt cả đời có hai chuyện may mắn nhất

Một chuyện, là thật lâu thật lâu trước kia, ta đã gặp hắn

Một chuyện, là ta đã dùng tất cả sinh mệnh đi thương hắn”

~oOo~

.

Hai yêu tà nam tử khinh cuồng tà tứ, ngạo nghễ đứng trên đỉnh thiên hạ.

Một lần gặp gỡ, trở thành ký ức dây dưa cả đời, ràng buộc khắc sâu tận linh hồn

Tử nhãn hồng đồng nhìn nhau, trong ánh mắt chỉ có đối phương.

Là địch nhân, cũng là ái nhân

Mang trên mình một tầng cấm kỵ, sở thụ thiên địa nguyền rủa

.

Yêu Thế Liên Hoàng

.


Liên sinh, Hoàng vẫn

Thế nhưng… vẫn không thể ngăn cản hai người đến với nhau…

.

“Không thể quên được đào hoa lâm lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, không thể quên được mỗi cái nhíu mày mỗi nụ cười của hắn, không thể quên được bộ dáng hắn an tĩnh nằm trong lòng ta ngủ say

Ta Nam Cung Lộng Nguyệt cuộc đời này chỉ có thể có hắn, cho dù còn sống một ngày ta cũng không hối tiếc, cho dù nghịch thiên mệnh, vĩnh viễn rơi xuống địa ngục, ta cũng vô oán vô hối.

.

Tuyết nhi

Cuộc đời của ta, chỉ vì ái ngươi, chỉ vì hôn ngươi, chỉ vì, có được ngươi…”

.

.

“Từ trước đến nay ta vốn là một kẻ lãnh huyết bạc tình, nhưng hết lần này tới lần khác trong tâm vẫn không buông bỏ được hắn.

Hắn tốt như vậy, đẹp như vậy. . . đến mức trái tim bạc tình của ta cũng vỡ vụn. . .

Ta nợ hắn rất nhiều.

Thiếu hắn mười năm chờ đợi, thiếu hắn một ước định vĩnh viễn bên nhau.

.

Nguyệt

Ta không quan tâm thế gian có bao nhiêu tội phạt hàng lâm lên thân ta, lại càng không quan tâm tính mạng đến khi nào chấm dứt

Ta chỉ biết rõ

Thế gian này có một người gọi là Nam Cung Lộng Nguyệt

Ta nguyện vì hắn

Dốc hết tính mạng…”

***

Người dịch: Lâm Phong [Hoàn]